Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2

RƠI XUỐNG NÚI MẤT TÍCH và TUYẾT RƠI TRÊN FANXIPAN
.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã bị một phen khiếp vía. Lục tục xuống núi lúc 14h05"39;. Trời mù mịt sương, khí lạnh từ núi đá toả ra buốt lạnh. Quãng đường xuống núi thì nhanh nhưng chân tay run lẩy bẩy bởi thả lỏng gân cốt đột ngột. Qua đoạn vực sâu buổi sáng leo lên bằng dây cả đoàn tách thành 3 tốp bởi có người đi nhanh, có người đi chậm. Tôi và H xuống trước. Theo sau là Serena và cặp Alex -Shappova. Anh bạn Kiên đi cuối cùng.

Trước khi xuống núi, Kiên dặn cả đoàn phải chờ nhau ở chỗ nghỉ dưới độ cao 2700 m. Tôi và H đi nhanh nên dừng khoảng 10"39;mới thấy Serena tới nơi, theo sau là Shappova. Rồi tới Kiên mà không thấy Alex đâu. Hỏi Shappova " Alex đâu?" - "Alex nói mình đi trước với Serena ". Kiên nói với Shappova "Lạ vậy, Kiên đi sau cùng mà".

Chúng tôi nóng ruột ngồi chờ thêm gần 20' vẫn không thấy Alex tới. Shappova có vẻ lo sợ cứ đi đi lại lại, đến lúc không chịu được nữa cô bảo Kiên cùng cô quay lại tìm Alex. Kiên hú gọi Alex, tiếng cứ vang rền và vọng lại từng nhịp. Không thấy trả lời. Im lặng một hồi lâu... bất ngờ tôi hoảng hốt khi nghe tiếng Kiên hú gọi "Anh Hoàng ơi, quay lại đi!".

Chúng tôi hối hả ngược trở lại khoảng gần 200 m thì thấy Kiên và Shappova đang cuống lên, nhìn ngó xuống đoạn vực sâu khuất sau một tảng đá. Chính đoạn này là đoạn cua của đường mòn nhưng chia ra 2 nhánh. Một nhánh leo qua mỏm đá nhằm đi tắt, tránh leo qua một thân cây rất to bị đổ nằm vắt ngang. Lối này dễ bị rơi ngã nhất, nó khuất và có vẻ hiền lành bởi cây cối um tùm, nhưng thực tế mỏm đá rất chênh vênh vì nhô ra khoảng không. Lúc tôi và H đi qua cũng phát hiện ra điều này, người Việt Nam nhỏ nên chúng tôi dễ dàng chui qua gầm thân cây. Kiên chỉ tay xuống nói "Có thể Alex rơi xuống đây" Kiên phát hiện ra chiếc khăn của Alex vẫn vắt trên vai trong suốt hành trình bị rơi dưới tán cây. Chết rồi! Có lẽ anh chàng Czech cao lênh khênh đã đi tắt qua mỏm đá và chuyện đã xảy ra...

Shappova có vẻ hoảng loạn. Tôi nói với H và Serena giữ để cô ấy bình tĩnh lại, còn tôi và Kiên vòng phía sau lần mò theo từng thân cây tụt xuống. Hai chúng tôi xuống đoạn khá sâu vẫn không thấy Alex hoặc dấu vết gì. Chúng tôi phán đoán, nếu Alex rơi thì khả năng sống sót cao bởi dưới vực là rừng cây dày, có thể sẽ bám được một cành cây nào đó hoặc được đỡ lại bởi tán lá. Nhưng rất lạ, khi chúng tôi xuống tới gần thung lũng bên dưới vẫn không thấy vết tích của Alex. Tình hình thời tiết lúc ấy xấu đi bởi gió to nổi lên, trời thì mù mịt, mây âm u, khí lạnh ào ạt thổi tới, khả năng chúng tôi gặp mưa là rất lớn. Tôi nhìn đồng hồ đã hơn 16h, như vậy chúng tôi mất 1h20"39; tìm Alex.

Kiên và tôi thi nhau hú gọi nhưng chỉ nghe tiếng vọng lại của chính mình như trêu ngươi... Đã có hạt mưa rơi xuống mặt. Chúng tôi vội vã leo lên. Tôi bàn với Kiên để 3 người phụ nữ về trước khi trời tối vì đường rất nguy hiểm, họ còn phải tụt xuống cái vực đá cạnh thác nước, họ sẽ báo cho Thầu và Dính, 2 porter người Hơ Mong lên giúp chúng tôi tìm Alex. Tôi suy luận Alex rơi xuống có thể chỉ bị thương, hoặc ngất xỉu, nhất định sẽ vẫn còn dưới đó.

Nhưng khổ một nỗi thung lũng không gần với đoạn chúng tôi về qua, muốn tìm phải xuống độ cao 2500 m cắt ngang rừng để tới. Shappova không muốn về lán, đỡ mất thêm thời gian tôi giục H và Serena về trước khi trời đổ mưa. H trở thành người dẫn đường bất đắc dĩ, tôi dặn bảo Porter mang túi ngủ, áo ấm, thức ăn, đèn pin, hẹn gặp ở độ cao 2500 m đánh dấu bằng sợi dây căng ngang đường. Chúng tôi cực kỳ lo lắng nhìn hai người phụ nữ lẫn vào khoảng tối âm u của rừng...


Đồng hồ chỉ 17h30"39; lác đác những giọt mưa lạnh ngắt. Chỉ có 2 con dao nhỏ dùng cắt đồ ăn trưa và cái bật lửa tôi hút thuốc lá, nếu trời mưa...chúng tôi sẽ chết lạnh. Thật may Sappova tìm trong balo nhỏ mang theo còn 2 bịch nilon to dùng đựng quần áo ướt. Chúng tôi rạch đôi tạm che mưa.

Trời tối mù, lạnh như cắt da, tính rằng nhanh nhất cũng phải 20h thì porter mới tới nơi, ba chúng tôi quyết định cắt rừng sang thung lũng trước. Kiên mang theo chiếc đèn pin nên di chuyển cũng nhanh. Rừng ở độ cao này cây nhỏ, ít gai có phần dễ đi. Vì đã định hướng khi còn ở phía trên nên không gặp khó khăn mấy, ba người thay nhau gọi và hú tìm liên tục.

Đi một khoảng xa, sợ bị mất hướng trong đêm tối, chúng tôi quay lại. Trời bắt đầu mưa dày hơn, tiếng gió gào u u phía trên đầu, từng giọt mưa rơi vào áo trong làm tôi lạnh run bần bật. Tối quá, ánh đèn pin loang loáng mà cũng khó nhìn thấy gì, ba chúng tôi cố gắng đi một đoạn nữa thì phải dừng lại vì Kiên phát hiện đã đi lạc hướng. Vừa ngừng thì cả ba người gai ốc sởn cả lên. Rõ ràng nghe lẫn trong tiếng gió, tiếng mưa nhỏ xào xạc có tiếng “người” rên rỉ rất gần chỗ chúng tôi đứng. Alex rồi ! Theo ánh đèn pin chúng tôi gọi "Alex, Alex..." tiếng người rên rỉ im bặt. Không thấy trả lời. Trời tối mù, gió vần vũ trên tán lá. Bất ngờ một tiếng "soạt" rất to ngay cạnh chỗ Shappova đứng, rồi tiếng kêu "choét choét" bay vọt lên. Chúa ơi ! một con chim rừng...

Đồng hồ chỉ 20h30"39;. Lúc này tất cả run bần bật vì quá lạnh và đói. Tiếng Thầu và Dính hú gọi, chúng tôi gặp nhau. Vội vã lột bỏ cái áo khoác đã ướt nhẹp, quấn chiếc túi ngủ giữ ấm trong lúc 2 anh bạn Hơ Mong căng tấm nilon làm chỗ trú rồi đốt lửa sưởi. Chúng tôi suy đoán mãi trường hợp Alex mất tích... Khả năng lớn nhất trong lúc Alex vội đuổi theo Shappova nên không phát hiện ra chỗ nguy hiểm, thế là trượt chân....

Một đêm không ngủ vì lo tránh mưa, may là mưa cũng tạnh dần khi đêm gần về sáng, gió vẫn to nhưng điều lo ngại nhất là càng lạnh hơn.....

Trời sáng dần, chúng tôi chia nhau làm 2 tốp tìm kiếm xung quanh khu vực thung lũng. Tôi, Shappova và Thầu tìm dọc hướng xuống núi, còn Kiên, Dính sẽ đi sâu vào trong, sau đó vòng xuống núi theo con suối lớn. Chúng tôi hẹn gặp tại đoạn dốc dựng đứng cạnh thác nước ở độ cao 2100 m lúc 9h.

Thầu là người dẫn đường, anh ta đi băng băng làm chúng tôi theo rất vất vả. Tìm dọc ven con suối nhỏ đến khi chúng tôi nhìn thấy đoạn suối lớn chảy tới thác mà vẫn chưa thấy khả quan gì. Chui qua một lùm cây, bất ngờ tôi đá phải một cái vỏ của hộp sữa tươi Cô gái Hà Lan bên một dấu giầy rất rõ. Tôi chỉ cho Shappova và cô ấy kêu lên bằng tiếng Czech, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng "Alex..Alex..." Ba chúng tôi toả ra xung quanh tìm dấu vết nhưng không thêm được gì....

Chúng tôi hú gọi Alex vang cả rừng, vẫn không có tiếng trả lời. Chờ đến hơn 9h mới thấy Kiên và Dính quần áo ướt như chuột về tới điểm hẹn. Cả đoàn quyết định về lán.

Xuống tới lán, H và Serena lo ngại nhìn chúng tôi khi không thấy mặt Alex trong toán. Bên ngoài trời bắt đầu mưa trở lại, gió vần vũ. Tôi thấy vẻ mặt Kiên và Shappova rất căng thẳng. Chúng tôi nhận định như lời Shappova nói thì trong balo của Alex có 5 hộp sữa Cô gái Hà Lan mà 2 người mua ở Sa Pa nhưng chưa dùng, vết giầy to như thế thì khả năng Alex qua đó là có cơ sở.

Như vậy, anh bạn này vẫn có thể đi được và cũng biết hướng đi. Nhưng tại sao chưa về tới lán? nếu khi đã tới thác nước thì về lán chỉ còn một đoạn ngắn. Tôi bàn với Kiên ở lại thêm một ngày nữa để tìm, hoặc trong ngày hôm nay nhất định thế nào Alex cũng về tới. Buổi trưa, chúng tôi ăn mì tôm nấu vội đủ để lót dạ vì thức ăn mang theo còn quá ít. Trời bên ngoài mỗi lúc sáng dần, gió to hơn, mưa có vẻ như nhẹ hạt nhưng lạnh hơn buổi sáng rất nhiều. Thầu, Dính, Kiên và tôi quay lại thác nước một lần nữa nhưng đành thất vọng quay về.

Khoảng 16h, cả toán đang ngồi trong lán bỗng Thầu chạy vào "Tuyết rơi Kiên à" Tôi, H, Kiên chạy ra ngoài.....Những bông tuyết trắng tinh bắt đầu bay bay đậu lại trên mái lán, trên những ngọn cây... Đến 17h.. Tuyết rơi dày đặc, Trời như sáng hơn... xung quanh chúng tôi tuyết phủ kín màu trắng tinh khôi, tuyết bay lả tả... những bông tuyết trắng muốt đậu lại trên tóc, trên vai, trên cánh tay...một cảnh tượng chỉ có ở vùng ôn đới đang diễn ra thật đẹp giữa một khu rừng nhiệt đới...

Chúng tôi mải ngắm cảnh tuyết rơi, Thầu và Dính vác dao quắm đi xuống suối mà chúng tôi cũng không để ý, khoảng một lúc đột nhiên thấy Dính chạy hớt hải về nói trong tiếng thở hổn hển "ông Tây...đang ở.. dưới ...suối".

Phải vất vả lắm 4 thằng đàn ông chúng tôi mới khiêng được Alex về lán. Thầu và Dính phát hiện Alex đang bất tỉnh nằm trong một hốc đá ven suối khi đi bắt ếch rừng.... Shappova khóc, cuống cuồng bên cạnh Alex, Kiên vội vã tháo bỏ giầy tất, quần áo của Alex, chúng tôi tập trung hết túi ngủ và chăn để ủ ấm cho anh bạn, đốt lửa ngay trong lán và làm tất cả những gì có thể. Alex bị xây sát nhiều chỗ, Kiên phát hiện một vết thương rất nặng, máu vẫn rỉ ra do cây đâm vào bắp đùi nhưng cậu ấy tự buộc vết thương lại bằng băng cá nhân. Serena tìm trong balo đưa cho Shappova một vỉ thuốc cùng một lọ nhỏ thứ nước gì đó để cô ấy cho Alex uống. Khoảng 2 tiếng sau thì Alex tỉnh lại...

Ban đêm tuyết rơi dày, trời lạnh khủng khiếp, im gió. Nghe lẫn tiếng xào xạc của rừng đêm, tiếng rì rầm của suối là những tiếng răng rắc của tuyết đang đóng thành băng. Chúng tôi đốt lửa to suốt đêm và chẳng ai ngủ nổi mặc dù quá mệt mỏi, cứ chập chờn... chập chờn...

Sáng hôm sau, tôi bàng hoàng khi bước ra ngoài lán. Một cảnh tượng thật kỳ vĩ.....Tuyết phủ kín lên tất cả mọi thứ, tuyết bám vào dây rừng thành những sợi tuyết to nhỏ chằng chịt như những cây thông Noel... Cả rừng Fanxipang trắng tinh...

Chúng tôi xuống núi lúc 8h, về Sa Pa theo đường Sín Chải. Thầu và Dính dìu Alex, cũng may anh bạn này khoẻ, vết thương đang sưng tấy nhưng vẫn cố gắng đi tập tễnh. Đường về Sa Pa lúc này sao dài và khó khăn đến thế... Có những đoạn dốc chúng tôi phải dùng dây cột vào người Alex để giữ thăng bằng đưa cậu ấy xuống núi....

Tiếng suối chảy ầm ầm, những ngôi nhà mái phủ đầy tuyết của Bản Sín Chải đã thấp thoáng trong tán lá... chúng tôi đã ra khỏi rừng Fanxipang, xuống tới chân dãy Hoàng Liên cao vời vợi.....ra khỏi 4 ngày mệt mỏi và biến cố mà có lẽ suốt cuộc đời không thể quên.

Cả hội gặp lại nhau tại Cafe Bar nơi Serena ở sau 3 ngày về lại Sa Pa. Tuyết tan, trời hửng nắng. Alex đã đi lại tốt hơn, Shappova vui mừng vì gặp lại Kiên cùng chúng tôi, mắt cô gái Czech ánh lên sự biết ơn mỗi khi nhìn Kiên, anh bạn guide lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mấy người nước ngoài đang hì hục chuẩn bị hành lý leo núi... có lẽ cậu ấy đang hình dung mình cầm lá cờ đứng trên đỉnh Fanxipang cao ngất và ra sức phất.

Còn tiếp

Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 1
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 2
Năm lần leo Phan-xi-păng (Fanxipan) - Phần 3

Du lịch, GO! - Theo blog HoangbQuang

2 nhận xét:

  1. Em rất thích leo núi. Em đã tự hứa phải leo lên Phansipang ít nhất 1 lần. Vậy cho em hỏi leo Phansipang một mình thì có gặp trở ngại gì không.
    Em không ngại khó- vì đi 1 mình nên em không sợ vất vả gì, còn đi với bạn bè em chỉ sợ tụi bạn kêu khổ, mệt nên tốt nhất là 1 mình cho thoải mái mà đúng ý em, thấy chỗ nào đẹp em còn dừng lại làm những gì em thích. Nhưng em từng đọc hình như vào Hoàng Liên Sơn mà đi 1 mình người ta không cho phép phải không?

    Trả lờiXóa
  2. @Man: Trên văn bản thì không ai cấm cả (nhưng kiểm lâm có thể làm khó vì phải có guider or porter). Nhưng mình khuyên bạn nên đi với người dẫn đường địa phương. Việc này khiến bạn không còn "độc hành" nhưng đây sẽ là người sẽ giúp bạn tối giảm những nguy hiểm có thể xẩy ra do lạc lối hay các nguy hiểm bất ngờ. Cái gì cũng cần kinh nghiệm và mẹo vặt cả.

    Chúc bạn sớm đạt được ước mơ.

    Trả lờiXóa

Du lịch, GO! là một blog quảng bá du lịch trong nước với tiêu chí chia sẻ thông tin, bất vụ lợi - Bạn có thể nhận xét, bổ xung hay yêu cầu hướng dẫn liên quan đến bài viết mà không cần đăng ký.
Mình đã không chấp nhận quảng cáo trên blog dù có rất nhiều lời mời chào, vậy nên đề nghị các bạn cũng không quảng cáo trong comment này ngoại trừ trong chính phần tên của bạn.
Xin cảm ơn.

Điền Gia Dũng

Lên đầu trang