Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Hụt hẫng với những thay đổi trên đường leo Fansipan

(iHay) - Cách đây 3 năm, đúng với mục đích nghe có vẻ lớn lao là 'chinh phục thử thách, vượt qua bản thân', tôi đã leo Fansipan.

< Fansipan 3 năm trước vẫn còn những cái lán dựng lên giản dị, hoang sơ (đơn sơ chứ).

Ngày đó, Fansipan không phải quá xa lạ với nhiều người. Nhưng tôi nhớ rất rõ, con đường Sín Chải - Trạm Tôn còn rất nhiều cảnh hoang sơ. Đến điểm trại 2.200m còn nằm trong lều, túi ngủ, đêm đêm nghe mưa gió gào thét rồi nước mưa ướt tóc. Có kẻ buồn tè không dám đi vì sợ ma. Điểm trại 2.800m có cái lán nhỏ cả lũ ngồi túm lại hơ tay hơ tất cho khỏi lạnh. Những trải nghiệm đầu tiên leo một ngọn núi cao dường như rất ấn tượng.

< Điểm trại 2.200m...

Và rồi cách đây một tháng, tôi leo lại Fansipan. Cảm giác hụt hẫng là không tránh khỏi. Suốt đầu quãng đường leo, tôi chỉ im lặng và cảm thấy chán. Người nối người đi như trẩy hội. Đông vui như kiểu người ta đi lễ chùa Hương vậy.

< ... và 2.800m là một triền đất rộng dựng vài cái lán. Người leo núi đêm phải nằm túi ngủ trong lều (ảnh chụp năm 2012).
Dulichgo
Cái nét hoang sơ, vắng lặng của rừng già không còn thấy nữa khi bao con người chen chúc nhau từng bước leo mà đi. Loa đài ầm ĩ nào nhạc Sơn Tùng M-TP, nhạc dance các kiểu cũng bật trên đường.

< Những ngôi nhà mái tôn kiên cố được dựng lên ở điểm trại 2.200m khiến Fansipan không còn mang hình ảnh của một cánh rừng hoang sơ nữa.

Đến điểm trại 2.200m, tôi càng bất ngờ hơn trước những ngôi nhà tường gạch mái tôn kiên cố đã xây lên. Sàn gỗ rất khang trang sạch sẽ. Biết là phát triển để đáp ứng nhu cầu, nhưng tôi thực sự bị hụt hẫng.

Tôi thấy Fansipan - chàng trai hoang dã mà mình từng quyết tâm chinh phục ngày nào, giờ chẳng khác gì một anh chàng chịu khoác lên mình bao tấm áo để chiều lòng mọi người, để khai thác du lịch.

< ”Lán trại” ở điểm trại 2800m rất khang trang, tiện nghi.

Và điểm trại 2.800m, còn ngạc nhiên hơn khi mấy ngôi nhà dựng lên y chang cái nhà nghỉ, có phòng riêng hẳn hoi. Tôi chui vào cái lán bếp, ngồi nhóm lửa hong tay, sao mà nhớ cái cảm giác cùng bạn bè chen chúc ngồi trong lán, nước mắt nước mũi tèm lem vì khói, vì gió rừng thổi hắt.
Dulichgo
Cả những porter (người mang hành lý và chỉ đường) người Mông đi rừng, có lẽ họ cũng đổi thay. Tôi nhớ chàng porter Mông còn ngại ngùng bẽn lẽn khi tôi và cô bạn thân hỏi thăm: “Anh bao tuổi rồi? Đã có vợ con gì chưa?”. Anh lí nhí trả lời: “Có con học lớp 3 rồi”.

< Nỗi lo lắng của anh chàng porter A Sinh – các anh sẽ làm gì để sống?

Thế rồi, 3 năm sau tôi gặp lại chàng Mông này, không còn cái nét ngại ngùng ngày xưa. Anh nhanh nhẹn hơn, thậm chí chủ động làm quen và "dẻo miệng" hơn. Tôi hỏi lại câu hỏi 3 năm trước: “Anh Mông có vợ con gì chưa?”. Anh nhìn tôi cười cười, rồi bảo: “Thì mới cưới cách đây mấy tháng thôi. Còn trai trẻ lắm!”. Tôi sững sờ hồi lâu. Chẳng hiểu lời nói dối từ mấy năm trước hay là bây giờ? Cái nét thật thà của anh, tôi cứ cảm thấy đã bị thời gian làm vơi bớt đi đâu mất rồi.

< Ga cáp treo lên đỉnh Fansipan đang xây dựng.

Tôi có nói chuyện với porter tên A Sinh, về cái dự cảm sau này Fansipan sẽ đông người và công việc của các anh sẽ ra sao khi cáp treo sẽ thay thế đôi chân của người đi rừng. Anh cũng ngậm ngùi nói rằng, có lẽ lúc đó porter ở Fansipan phải chuyển nghề mất thôi. Rồi những người ham leo núi họ sẽ bỏ rơi Fansipan, mà lang thang tìm đến dãy Bạch Mộc, tìm đến Lảo Thẩn, Nhìu Cồ San, Tà Sùa, hay Tả Liên,… Lúc đó, các anh sẽ làm gì để sống? Lang thang khắp thị trấn Sa Pa và bán đồ rong?

< Nhà ga cáp treo nhìn từ lưng chừng đường núi.
Dulichgo
Những bước chân cuối cùng khi leo lên đỉnh Fansipan, tôi như kẻ khờ khạo thấy thèm một tiếng chim hót, tiếng gió ngàn, tiếng những cành trúc lao xao thay vì tiếng động cơ máy, tiếng ròng rọc kéo những chiếc cáp thử nghiệm trên không. Và rồi nhìn thấy cảnh tượng từng bậc cầu thang xây khang trang trên đường lên đỉnh, tôi hụt hẫng không tả nổi.

< Song song với việc xây dựng cáp treo, đường dây điện cũng được thi công trên khu vực này.

Ngày trước, những bước chân cuối cùng là dốc, là quyết tâm vượt qua để chạm tay cột mốc. Giờ là bậc thang dễ đi, mà sao tôi thấy nó xa lạ đến thế!

Có lẽ nào, người ta sẽ tiếp tục xây thêm vài cái chùa, rồi tạc vài cái tượng, rồi hòm công đức, rồi tiền lẻ rơi đầy của các bà các chị leo Fansipan để đi lễ không nhỉ? Rồi đây, chàng trai hoang dã Fansipan của lòng tôi sẽ ngủ yên đó, im lìm mãi, để chiều lòng tất cả mọi người?

< Đại công trường trên đỉnh Fan.

Tôi vẫn yêu Fansipan. Nhưng có lẽ, tôi sẽ tìm kiếm những đỉnh núi khác, bớt dấu chân người và cái nhịp nhộn tung hô của bao người đi leo núi như trẩy hội. Ai đó nói tôi là kẻ ích kỉ đi. Vì vốn dĩ thứ tình cảm đó là ích kỷ mà.

Tôi muốn những gì thuộc về thiên nhiên thì hãy để nó được vẹn nguyên. Để cái nét hùng vĩ, kiêu hãnh với cái tên “nóc nhà Đông Dương” được trở thành một đỉnh cao đáng tự hào của dãy Hoàng Liên Sơn.

< Dùng mìn phá đá để xây dựng trụ cáp treo tại độ cao hơn 3.000m. Mỗi lần đi qua khu vực này các công nhân cũng như các du khách khám phá đỉnh Fansipan phải chờ gió lặng, quan sát những viên đá không rơi xuống thì bắt đầu đi thật nhanh qua.
Dulichgo
Để tôi, và những người bạn của tôi luôn tự hào khi bàn tay chạm nóc, luôn hạnh phúc khi được hòa mình với rừng núi Hoàng Liên hoang dại và đầy kiêu hãnh. Để những đứa trẻ khi học địa lý, ước mơ về một lần được chinh phục đỉnh núi cao nhất Việt Nam ấy như một điều ước đầy quyết tâm, chứ không phải cái tặc lưỡi: “Bỏ ra 500.000 đồng, leo lên cáp treo ngồi một lúc thôi là lên đến đỉnh ấy mà. Dễ ợt!”.

< Ngoài tuyến cáp treo lên đỉnh Fansipan còn có các công trình phụ trợ như khu vui chơi giải trí và khách sạn đạt tiêu chuẩn quốc tế; công viên văn hoá tâm linh cùng các dịch vụ du lịch khác…

Và để, những người Mông làm porter không còn lo sợ vì một ngày nào đó họ sẽ nheo nhóc vì không còn ai cần họ nữa. Để họ vẫn còn được tiếp tục làm bạn với núi, tiếp tục giúp đỡ những đoàn leo núi thực hiện ước mơ chinh phục đỉnh cao.

Hôm nay, tôi tạm biệt cái chóp inox đã từng khiến bao kẻ điên đảo động viên chính mình phải cố gắng để chinh phục. Fansipan, chàng trai hoang dại, anh hãy cứ nằm lặng nơi sâu thẳm núi rừng, hát khúc ca kiêu hãnh nơi mây gió đại ngàn. Vì dù rằng cáp treo có xây, bao con người làm anh đau đớn thì em vẫn giữ tình yêu chân nguyên với anh. Thứ tình yêu đầu tiên cho ngọn núi đầu tiên em chinh phục! Chào anh, Fansipan!

Theo Hạnh My, ảnh: Hachi8 (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!
* LTS: Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả, là một bạn trẻ yêu thích du lịch khám phá, đang làm việc tại Hà Nội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Du lịch, GO! là một blog quảng bá du lịch trong nước với tiêu chí chia sẻ thông tin, bất vụ lợi - Bạn có thể nhận xét, bổ xung hay yêu cầu hướng dẫn liên quan đến bài viết mà không cần đăng ký.
Mình đã không chấp nhận quảng cáo trên blog dù có rất nhiều lời mời chào, vậy nên đề nghị các bạn cũng không quảng cáo trong comment này ngoại trừ trong chính phần tên của bạn.
Xin cảm ơn.

Điền Gia Dũng

Lên đầu trang